Welcome Guest
[Log In]
[Register]



| Ba Sinh ViÊn | |
|---|---|
| Topic Started: 1 Jul 2008, 08:05 AM (22 Views) | |
| hehe | 1 Jul 2008, 08:05 AM Post #1 |
|
Administrator
|
Trang 1 TRONG NĂM 1885, S.H VÀ TÔI TỚI NGỤ TẠI MỘT THÀNH PHỐ LỚN CÓ NHIỀU TRƯỜNG ĐẠI HỌC. LÚC ĐÓ CHÚNG TÔI TRỌ TRONG MỘT NHÀ CHO THUÊ CÓ ĐỒ ĐẠC, GẦN NHƯ MỘT THƯ VIỆN, ĐỂ H. NGHIÊN CỨU VỀ MỘT ĐỀ TÀI MÀ ANH ƯA THÍCH. MỘT BUỔI TỐI CHÚNG TÔI TIẾP ÔNG HIL-TON, THẦY GIÁM HỌC VÀ GIÁO SƯ DIỄN GIẢNG TẠI TRƯỜNG ĐẠI HỌC SAINT-LUC - THƯA ÔNG H., MỘT CHUYỆN KHỔ TÂM VỪA XẢY RA Ở SAINT-LUC. VÀ NẾU KHÔNG CÓ SỰ MAY MẮN ĐƯA ÔNG TỚI ĐÂY THÌ KHÔNG BIẾT PHẢI LÀM SAO? - TÔI ĐANG BẬN , VÀ ƯỚC MONG KHÔNG BỊ CHIA TRÍ. TÔI THẬT LÒNG MONG ÔNG NHỜ TỚI CẢNH SÁT THÌ HƠN - KHÔNG. KHÔNG THỂ ĐƯỢC. KHI LUẬT PHÁP ĐÃ KHỞI ĐỘNG THÌ CHẲNG CÓ CÁCH GÌ LÀM NÓ NGỪNG LẠI. MÀ NHÀ TRƯỜNG THÌKHÔNG MUỐN BỊ MANG TAI TIẾNG. ÔNG LÀ NGƯỜI DUYNHẤT CÓ THỂ GIÚP CHÚNG TÔI THƯA ÔNG H. TÍNH NẾT H. ĐÃ KHÔNG KHÁ HƠN KỂ TỪ KHI ANH RỜI BỎ BẦU KHÔNGKHÍ QUEN THUỘC Ở ĐƯỜNG BAKER. KHÔNG CÓ NHỮNG CUỐN SÁCH KHOA HỌC, NHỮNG PHÂN TÍCH HOÁ HỌC, SỰ BỪA BỘN QUEN THUỘC THÌ ANH KHÔNG ĐƯỢC THOẢI MÁI. VẢ CHĂNG ANH ĐÃ NHÚN VAI ĐỂ TỎ SỰ ĐỒNG Ý. NGAY ĐÓ NGƯỜI KHÁCH KHÔNG NGỪNG TUÔN RA NHỮNG CÂU NÓI HỐI HẢ: - THƯA ÔNG H. , NGÀY MAI BẮT ĐẦU CUỘC THI LẤY HỌC BỔNG. TÔI LÀ MỘT TRONG SỐ CÁC GIÁM KHẢO VỀ MÔN TIẾNG HI LẠP. TÔI CHỌN ĐỀ THI LÀ MỘT BÀI DỊCH KHÁ DÀI MÀ TRONG SỐ CÁC THÍ SINH CHƯA AI TỪNG DỊCH QUA. BẢN VĂN ĐƯỢC ĐEM ĐI IN. TẤT NHIÊN LÀ THÍ SINH NÀO BIẾT TRƯỚC VÀ CHUẨN BỊ THÌ SẼCÓ NHIỀU HI VỌNG HƠN. CHÍNH VÌ THẾ MÀ TÔI LUÔN CANH GIỮ THẬT KĨ. “HÔM NAY VÀO LÚC 3H,CÁC BẢN IN THỬ ĐƯỢC NHÀ IN GỬI TỚI CHO TÔI. TÔI PHẢI ĐỌC LẠI THẬT CẨN THẬN ĐỂ KIỂM TRA CÁC LỖI NGỮ PHÁP. TỚI 4H30, TÔI VẪN CHƯA ĐỌC XONG. THẾ MÀ TÔI MẮC ĐI DỰ TIỆC Ở BÊN NGOÀI TRƯỜNG. TÔI ĐỂ CÁC BẢN IN THỬ TRÊN BÀN VÀ VẮNG MẶT KHOẢNG 1 TIẾNG. NHỮNG CÁCH CỬA Ở TRƯỜNG LÀ CỬA KÉP, BÊN NGOÀI LÀM BẰNG LỚP GỖ SỒI CÒN BÊN TRONG LÀ THẢM BỒI. KHI TRỞ VỀ, TÔI VÔ CÙNG NGẠC NHIÊN KHI THẤY CHÌA KHOÁ CẮM TRONG Ổ. THOẠT ĐẦU TÔI NGHĨ LÀ MÌNH ĐỂ QUÊN CHÌA KHOÁ. NHƯNG KHI TÔI LỤC TÌM CÁC TÚI THÌ TÔI LẠI THẤY CÁI CỦA TÔI. CÁI CHÌA KHOÁ THỨ HAI DO NGƯỜI HẦU CỦA TÔI, ÔNG BA-NI GIỮ. ÔNG NÀY ĐÃ SỐNG VỚI TÔI 10 NĂM, VÀ LÀ NGƯỜI NGAY THẲNG. CHÌA KHOÁ ĐÓ ĐÚNG LÀ CHÌA CỦA ÔNG TA, ÔNGTA ĐÃ VÀO PHÒNG TÔI ĐỂ XEM TÔI CÓ MUỐN UỐNG TRÀ KHÔNG, VÀ KHI RA ÔNG ĐÃ ĐỂ QUÊN. BA-NI HẲN ĐÃ VÀO PHÒNG VÀI PHÚT SAU KHI TÔI RA. TRONG BẤT CỨ TRƯỜNG HỢP NÀO THÌ KHÔNG QUAN TRỌNG NHƯNG HÔM NAY THÌ THẬT THẢM HẠI NHÌN LÊN BÀN GIẤY TÔI THẤY NGAY LÀ CÓ NGƯỜI LỤC LỌI GIẤY TỜ CỦA TÔI. NHỮNG BẢN IN THỬ IN TRÊN BA TỜ GIẤY DÀI. TÔI ĐÃ ĐỂ CHÚNG Ở CÙNG MỘT CHỖ. VÀ GIỜ ĐÂY TÔI THẤY BA TỜ NẰM BA NƠI :MỘT Ở DƯỚI SÀN, HAI Ở GẦN CỬA SỔ, VÀ BA Ở NGUYÊN CHỖ CŨ. TRONG MỘT LÚC ĐẦU TÔI NGHĨ BA-NI ĐÃ TỰ TIỆN XEM GIẤY TỜ CỦA TÔI. ÔNG TA CAM ĐOAN LÀ KHÔNG. VẬY THÌ CÓ AI ĐÓ ĐÃ QUA PHÒNG TÔI, THẤY CHÌA KHOÁ CẮM ĐÓ, NÊN ĐÃ VÀO PHÒNG XEM THỬ. BA-NI ĐÃ GẦN NHƯ NGẤT ĐI KHI TÔI KHÁM PHÁ RA NHỮNG BẢN IN ĐÃ BỊ ĐỔI CHỖ. TÔI ĐÃ CHO ÔNG TA UỐNG VÀI GIỌT CÔ NHẮC VÀ TÔI ĐỂ ÔNG TA NGỒI XUỐNG GHẾ RỒI KHÁM XÉT THẬT TỈ MỈ CĂN PHÒNG. TRÊN CÁI BÀN NHỎ GẦN BÊN CỬA SỔ TÔI THẤY NHỮNG RẺO VỎ BÚT CHÌ ĐƯỢC CHUỐT. CÒN CÓ MỘT MẨU BÚT CHÌ BỊ GÃY. RÕ RÀNG LÀ KẺ RANH MÃNH ĐÃ CHÉP VỘI CHÉP VÀNG BÀI THI. VÌ THẾ HẮN ĐÃ LÀM GẪY BÚT VÀ CHUỐT LẠI. - TUYỆT VỜI, ÔNG ĐÃ GẶP MAY MẮN. CHƯA HẾT. TÔI CÓ MỘT CÁI BÀN RẤT MỚI, ĐƯỢC PHỦ MỘT LỚP DA MÀU ĐỎ THẬT ĐẸP. MẶT BÀN TRƠN VÀ SẠCH. THẾ MÀ TÔI ĐÃ BẮT GẶP MỘT VẾT ĐỨT DÀI 6CM, KHÔNG PHẢI VẾT XƯỚC MÀ LÀ VẾT ĐỨT. TRÊN MẶT BÀN CÕ MỘT CỤC ĐEN NHỎ. TÔI KHÔNG THẤY CÓ MỘT DẤU CHÂN HAY DẤU VẾT NÀO CÓ THỂ ĐỂ LỘ RA DANH TÁNH KẺ ĐÓ. GIỮA LÚC TOI ĐANG HOÀN TOÀN THỐI TRÍ THÌ SỰC NHỚ LÀ ÔNG ĐANGỞ ĐÂY. HÃY GIÚP TÔI, ÔNG H. - TÔI RẤT SUNG SƯỚNG ĐƯỢC LO VỤ NÀY. CÓ AI VÀO PHÒNG ÔNG SAU KHI NHỮNG BẢN IN THỬ ĐƯỢC MANG TỚI KHÔNG? - CÓ. ĐÔ-LAT. MỘT SINH VIÊN ẤN ĐỘ, Ở CÙNG TRONG MỘT CẦU THANG. ANH TA HỎI TÔI VÀI CHI TIẾT VỀ CUỘC THI. - ANH TA LÀ THÍ SINH? - VÂNG - LÚC ĐÓ CÁC TỜ GIẤY ĐƯỢC ĐỂ TRÊN BÀN ÔNG? - NHƯNG NÓ ĐƯỢC CUỘN LẠI. - NHƯNG NGƯỜI TA VẪN CÓ THỂ ĐOÁN RA LÀ NHỮNG BẢN IN THỬ? - CHẮC VẬY - KHÔNG CÒN AI KHÁC SAO? - KHÔNG - CÓ AI ĐOÁN BIẾT LÀ CÁC ĐỀ THI HIỆN DIỆN TẠI ĐÓ? - KHÔNG AI, TRỪ NHÀ IN. - BA-NI CŨNG KHÔNG BIẾT? - PHẢI - BÂY GIỜ BA-NI ĐÂU? - ÔNG TA NGÃ BỆNH. TÔI ĐỂ ÔNG TA TRÊN GHẾ BÀNH VÀ VỘI VÀNG TỚI ĐÂY. - ÔNG ĐÃ ĐỂ CỬA MỞ À? - TÔI ĐÃ CẤT GIẤY VÀO TRONG NGĂN TỦ CÓ KHOÁ. - NẾU NGƯỜI SINH VIÊN ẤN ĐỘ MÀ KHÔNG ĐOÁN BIẾT CUỘN GIẤY ĐÓ LÀ NHỮNG BẢN IN THỬ THÌ NGƯỜI ĐỤNG TỚI ĐỀ THI LÀ NGƯỜI TÌNH CỜ BẮT GẶP, MÀ TRƯỚC ĐÓ KHÔNG AI BIẾT ĐỀ THI Ở ĐÓ - DƯỜNG NHƯ LÀ NHƯ VẬY. H. CƯỜI KHÓ HIỂU “ VẬY THÌ HÃY TỚI NHÀ ÔNG XEM SAO. ....CĂN PHÒNG ĐƯỢC DÙNG LÀM VĂN PHÒNG CỦA ÔNG GIÁO SƯ CÓ MỘT CỬA SỔ THẤP, GẮN LƯỚI SẮT, NHÌN RA MỘT CÁI SÂN CŨ CỦA TRƯỜNG. MỘT CỬA RA VÀO MỞ RA TRÊN MỘT CẦU THANG ĐÁ. ÔNG GIÁM HỌC Ở TẦNG TRỆT BA SINH VIÊN Ở TRÊN, MỖI NGƯỜI MỘT TẦNG. KHI CHÚNG TÔI TỚI HIỆN TRƯỜNG, TRỜI GẦN NHƯ VÀO ĐÊM. H. QUAN SÁT KĨ KHUÔN CỬA SỔ TỪ MÉ NGOÀI. ANH ĐỨNG NHÓN CHÂN, NGHỂN CÁI CỔ DÀI MÀ NGÓ VÀO PHÒNG. - HẮN ĐÃ VÀO PHONG QUA NGAY CỬA CHÍNH, MÀNG LƯỚI SẮT CUA CỬA SỔ ẮT HẲN ĐÃ NGĂN KHÔNG CHO Y ĐI XUYÊN QUA ĐÂY, ÔNG GIÁM HỌC NÓI. - THẬT VẬY SAO? H. NÉM MỘT TIA NHÌN KÌ LẠ VỀ PHÍA THÂN CHỦ. ÔNG GIÁM HỌC MỞ CÁNH CỬA CHÍNH RA VÀ DẪN CHÚNG TÔI VÀO PHÒNG. CHÚNG TÔI ĐỨNG LẠI TRÊN NNGƯỠNG CỬA TRONG LÚC H. ĐANG QUAN SÁT TỈ MỈ TẤM THM, ANH NÓI: - Ở ĐÂY CHÚNG TA CHẲNG TÌM RA ĐƯỢC DẤU VẾT NÀO. TRỜI QUÁ KHÔ RÁO. ÔNG BA-NI DƯỜNG NHƯ ĐÃ BÌNH PHỤC. ÔNG ĐÃ ĐỂ ÔNG ẤY LẠI TRONG MỘT GHẾ BÀNH, GHẾ NÀO? - CÁI GHẾ GẦN BÊN CỬA SỔ - GIỜ ĐÂY CÁC ÔNG CÓ THỂ VÀO ĐƯỢC RỒI. - TÔI ĐÃ XEM XONG TẤM THẢM. TRƯỚC HẾT CHÚNG TA HÃY QUAN SÁT CÁI BÀN NHỎ. HIỂN NHIÊN LÀ NGƯỜI NỌ ĐÃ LẤY CÁC BẢN IN THỬ, TỜ NỌ TIẾP TỜ KIA. NGƯỜI ĐÓ NGỒI VÀO CÁI BÀN NHỎ GẦN BÊN CỬA SỔ, BỞI VÌ TỪ ĐÓ, HẮN CÓ THỂ CANH CHỪNG VIỆC ÔNG TRỞ VỀ MÀ BỎ TRỐN. - SỰ THẬT THÌ HẮN KHÔNG THỂ LÀM THẾ, TÔI ĐÃ TRỞ VỀ QUA LỐI CỬA NHỎ PHÍA BÊN KIA - A, ĐÓ LÀ ĐIỀU RẤT HAY. XIN HÃY CHO TÔI COI BA TỜ GIẤY THI. KHÔNG CÓ DẤU VẾT NGÓN TAY. KHÔNG! THOẠT ĐẦU HẮN ĐÃ LẤY TỜ NÀY VÀ ĐÃ CHÉP. HẮN CẦN MẤT BAO NHIỂU THỜI GIAN? TỐI THIỂU LÀ MỘT KHẮC. ĐOẠN HẮN VỨT TỜ GIẤY ĐÃ CHÉP XUỐNG VÀ LẤY TỜ THỨ HAI. HẮN CHÉP ĐƯỢC PHÂN NỬA TỜ NÀY THÌ ÔNG VỀ. NÊN HẮN ĐÃ BỎ CHỐN, RẤT HẤP TẤP, BỞI VÌ HẮN KHÔNG KỊP XẾP CÁC TỜ GIẤY LẠI NHƯ CŨ. ÔNG KHÔNG NGHE NHỮNG TIẾNG CHÂN HỐI HẢ KHI ÔNG TRỎ VỀ QUA NG CỬA NGOÀI SAO? - KHÔNG - HẮN ĐÃ HẾT SỨC VỘI VÃ NÊN ĐÃ LÀM GÃY ĐẦU BÚT CHÌ VÀ HẮN ĐÃ PHI CHUỐT LẠI. ĐIỀU NÀY RẤT ĐÁNG CHÚ Ý, WATSON. CÂY BÚT CHÌ NÀY CÓ MỘT CHIỀU DÀI BÌNH THƯỜNG VÀ RUỘT BÚT CHÌ THẬT MỀM. VỎ BÊN NGOÀI MÀU XANH ĐẬM. TÊN NHÀ SẢN XUẤT ĐƯỢC KHẮC BẰNG CHỮ NHŨ, MÀU BẠC. CÁI MẨU CÒN LẠI DÀI GẦN 5 PHÂN. THƯA ÔNG GIÁM HỌC. HÃY TÌM MỘT CÂY BÚT THUỘC LOẠI ĐÓ, VÀ ÔNG SẼ THẤY, HẮN CÒN CÓ MỘT CON DAO NHÍP LỚN RẤT CÙN. ÔNG GIÁO SƯ HI BỊ CHOÁNG NGỢP CHƯỚC DÒNG THÁC THÔNG TIN ĐÓ. - TÔI THEO KỊP ÔNG VỀ MỘT SỐ ĐIỂM, NHƯNG VỀ CÒN CHIỀU DÀI CÂY BÚT THÌ... H. ĐƯA CHO ÔNG TA COI MỘT MẨU BÚT CHỈ TRÊN CÓ NHỮNG DÒNG CHỮ NN MÀ KHÔNG CÓ BÁT CỨ MỘT CHỮ NÀO KHÁC TIẾP SAU. - ÔNG THẤY CHỨ? - KHÔNG, NGAY CẢ BÂY GIỜ. - ANH WATSON, NHỮNG CHỮ NN NÀY CÓ THỂ LÀ GÌ? HAI CHỮ CUỐI CỦA MỘT TỪ. ANH ĐÃ BIẾT RẰNG JOHANN FABER LÀ NHÀ SN XUẤT BÚT CHÌ. CÂY BÚT CHÌ CÒN LẠI MỘT KHÚC NGẮN TIẾP THEO CHỮ JOHANN... ANH NGHIÊNG CÁI BÀN NHỎ DƯỚI ÁNH SÁNG ĐIỆN. - NẾU NGƯỜI ĐÓ VIẾT TRÊN DẤY MỎNG THÌ TÔI SẼ TÌM THẤY TUỒNG CHỮ CỦA Y TRÊN MẶT PHẲNG NHẴN BÓNG NÀY. NHƯNG TÔI KHÔNG THẤY GÌ HẾT. HÃY THỬ XEM CÁI BÀN GIẤY CỦA ÔNG. TÔI ĐỘ CHỪNG CÁI TỤC NHỎ NÀY LÀ CÁI ĐỐNG CHẤT ĐEN XÌ ÔNG ĐÃ NÓI?. HÌNH CHÓP RỖNG. ÔNG NÓI ĐÚNG, NHỮNG HẠT MẠT CƯA BÊN TRONG. ĐIỀU NÀY THẬT ĐÁNG CHÚ Ý. VÀ VẾT ĐỨT, ĐÚNG LÀ MỘT VẾT RÁCH, BẮT ĐẦU BẰNG MỘT VẾT SƯỚT MỎNG VÀ CHẤM DỨT BẰNG MỘT CÁI LỖ RÁCH X RA. CÁNH CỬA NÀY DẪN TỚI ĐÂU? - VÀO PHÒNG NGỦ CỦA TÔI. - KỂ TỪ LÚC XẢY RA CHUYỆN, ÔNG CÓ VÀO ĐÓ KHÔNG? - KHÔNG NGAY TỨC KHẮC TÔI TỚI CHỖ ÔNG - TÔI MUỐN COI QUA. CĂN PHÒNG THẬT DUYÊN DÁNG VỚI KIỂUKIẾN TRÚC CỔ NÀY. CHỜ MỘT CHÚT ĐỂ TÔI QUAN SÁT SÀN NHÀ... TÔI KHÔNG THẤY GÌ. CÒN TẤM RI ĐÔ. ÔNG TREO QUẦN ÁO Ở SAU. NẾU AI ĐÓ MUỐN NẤP TRONG CĂN PHÒNG NÀY THÌ Y SẼ CHỐN Ở ĐÂY, BỞI VÌ CÁI GIƯỜNG THÌ QUÁ THẤP, CÒN PHÒNG VỆ SINH THÌ KHÔNG ĐỦ RỘNG. CHẲNG CÓ AI ĐÂU, CHẮC VẬY. THEO CÁI CÁCH MÀ H. NHẤC RIĐÔ LÊN, TÔI HIỂU LÀ ANH SẴN SÀNG ỨNG PHÓ MỌI SỰ. NHƯNG KHÔNG CÓ GÌ CẢ. - NÀY, CÁI GÌ ĐÂY? ĐÓ LÀ MỘT CÁI THÁP NHỎ CHẤT ĐEN, GIỐNG HỆT CÁI CỤC NHỎ MÀ CHÚNG TÔI THẤY Ở TRÊN BÀN. H. NHẶT LÊN VÀ QUAN SÁT. - NGƯỜI KHÁCH CỦA ÔNG ĐỂ LẠI DẤU VẾT TRONG PHÒNG NGỦ CŨNG NHƯ TRONG PHÒNG CỦA ÔNG NÀY. - HẮN VÀO ĐÂY LÀM GÌ? - ÔNG VỀ THEO NGẢ VÀ HẮN KHÔNG TIÊN LIỆU ĐƯỢC. VÀ HẮN CHỈ ĐƯỢC BÁO ĐỘNG KHI ÔNG TỚI TRƯỚC CÁNH CỬA. HẮN CHỈ HỐI HẢ VỚI NHỮNG GÌ CÓ THỂ TỐ GIÁC HẮN VÀ CHUI VÀO PHÒNG NGỦ ĐỂ CHỐN. - VẬY TRONG SUỐT THỜI GIAN TÔI NÓI CHUYỆN VỚI BA-NI HẮN Ở TRONG PHÒNG NGỦ CỦA TÔI SAO? - NHỮNG Ô VUÔNG HÌNH THOI, SƯỜN BẰNG QUE CHỈ, BA MIẾNG KÍNH RỜI, MỘT XOAY TRÊN NHỮNG BẢN LỀ ĐỦ CHO MỘT NGƯỜI CÓ THỂ LÁCH MÌNH QUA. - ĐÚNG VẬY. VÀ NÓ MỞ RA MỘT GÓC SÂN. NGƯỜI ĐÓ ĐÃ VÀO PHÒNG QUA NG CỬA SỔ, ĐỂ LẠI NHỮNG DẤU VẾT TRONG PHÒNG MÀ Y ĐÃ ĐI QUA, ĐOẠN BỎ THEO NG CỬA CHÍNH RA NGOÀI HOLMES LẮC ĐẦU NÓI: - ÔNG ĐÃ BẢO VỚI TÔI CÓ BA SINH VIÊN SỬ DỤNG CẦU THANG NÀY VÀ HAY ĐI NGANG QUA TRƯỚC CỬA PHÒNG ÔNG? - VÂNG - CẢ BA ĐỀU DỰ THI? - VÂNG - ÔNG CÓ NGHI NGỜ AI KHÔNG - ĐÓ LÀ VẤN ĐỀ TẾ NHỊ. TÔI CHẲNG MUỐN PHÁT BIỂU KHI CHƯA CÓ CHỨNG CỚ. - HÃY CHO TÔI BIẾT NHỮNG NGHI NGỜ CỦA ÔNG, SAU ĐÓ TÔI SẼ TÌM RA CHỨNG CỚ. - TẦNG MỘT LÀ ANH GI-RI, MỘT NGƯỜI HOÀN HẢO VÀ LÀ MỘT LỰC SĨ ĐẸP. ANH CHI TRONG ĐỘI BÓNG BẦU DỤC VÀ KHÚC CÔN CẦU CỦA TRƯỜNG, TAY VÔ ĐỊCH TRONG CHẠY VƯỢT RÀO VÀ NHẢY XA. THÂN PHỤ CỦA ANH TA LÀ QUÍ TỘC BỊ PHÁ SẢN TRÊN CÁC TRƯỜNG ĐUA NGỰA. ANH TA NGHÈO, NHƯNG CHĂM CHỈ VÀ THÔNG MINH. - TẦNG HAI LÀ ĐÔ-LÁT. NGƯỜI ẤN ĐỘ NÀY TRẦM TÍNH, HỌC GIỎI NHƯNG TIẾNG HI-LẠP HI YẾU. CHĂM HỌC VÀ HỌC CÓ PHƯƠNG PHÁP. - CHÓT LÀ ANH MI-LÊ. ANH TA RẤT SIÊNG HỌC VÀ LÀ MỘT HỌC SINH KHÁ NHẤT TRƯỜNG. NHƯNG LẠI THẤT THƯỜNG, NGHỊCH NGỢM, VÔ NGUYÊN TẮC. TRONG NĂM 1, ANH SUÝT BỊ ĐUỔI HỌC VÌ ĐÁNH BÀI. TRONG SUỐT QUÍ NÀY ANH TA RONG CHI VÀ ẮT HẲN ANH TA NHẮM TỚI KÌ THI VỚI MỘT NỖI KINH HOÀNG. - VẬY LÀ ÔNG NGHI ANH TA? - TÔI KHÔNG GIÁM ĐI XA THẾ, NHƯNG NGƯỜI CÓ HÀNH VI NHƯ THẾ DỄ BỊ NGƯỜI KHÁC NGHI NGỜ. - GIỜ ĐÂY TÔI MUỐN GẶP ÔNG BA-NI ĐÓ LÀ MỘT NGƯỜI NHỎ BÉ, TRẠC 50 TUỔI:NƯỚC DA TRẮNG, KHÔNG RÂU, TÓC HOA RÂM, MẶT TRÒN TRỊA, CÓ THOÁNG QUA NHỮNG CHỨNG GIẬT GÂN MẶT VÀ CÁC NGÓN TAY CỦA ÔNG CỨ BẮT TRÉO VÀO NHAU RỒI LẠI BUÔNG RA. - CHÚNG TÔI ĐANG ĐIỀU TRA VỀ VỤ KHÔNG MAY MẮN ĐÓ BA-NI-CHỦ ÔNG TA NÓI. - VÂNG THƯA ÔNG. - HẲN ÔNG ĐÃ ĐỂ CÁI CHÌA KHOÁ LẠI TRÊN CỬA? HOLMES HỎI. - VÂNG THƯA ÔNG. - PHẢI CHĂNG ĐÓ LÀ SỰ KHÁC THƯỜNG, KHI ÔNG LƠ ĐỄNH ĐÚNG VÀO CÁI NGÀY CÁC TÀI LIỆU CÓ TRONG PHÒNG? - THẬT HOÀN TOÀN ĐÁNG TIẾC THƯA ÔNG. - ÔNG VÀO ĐÂY LÚC MẤY GIỜ? - KHOẢNG 4H30, GIỜ CHỦ TÔI DÙNG TRÀ. - ÔNG Ở LẠI TRONG BAO LÂU? - TÔI RA NGAY KHI THẤY KHÔNG AI Ở ĐÓ. - ÔNG CÓ NHÌN CÁC GIẤY TỜ ĐỂ TRÊN BÀN KHÔNG? - KHÔNG, THƯA ÔNG - làm thế nào mà ông lại để cái chìa khoá ở trong ổ khoá? - tôi đang bưng khay trà, tôi tự nhủ sẽ quay trở lại, nhưng tôi quên luôn. - Cánh cửa bên ngoài có bộ phận đóng tự động không? - Không, thưa ông. - thế là nó vẫn mở trong suốt thời gian đó. - Vâng. - Bất cứ ai trong phòng đều có thể đi ra bằng cửa đó. - Vâng - khi ông chủ trở về và gọi cho ông thì ông rất bối rối? - Vâng, tôi hầu hạ ở đây đã lâu, một việc như thế chưa bao giờ xảy ra, tôi gần như ngất xỉu. - tôi biết, ông ngồi tại đâu khi ông bắt đầu cảm thấy khó thở? - ở đây, gần bên cánh cửa. - Thật kì cục. ông tới ngồi trong cái ghế bành đằng kia, trong góc này. Tại sao ông không ngồi ở những ghế khác? - Đối với tôi, điều đó không quan trọng, miễn sao tôi được ngồi xuống... - Tôi thực sự tin là ông ta không dính dấp gì vào vụ này, thưa ông Holmes- ông giám học nói. - ông vẫn ngồi đó khi chủ ông bỏ đi? - Chỉ trong một hai phút, rồi tôi đóng cửa lại, lên phòng tôi. - "Cảm ơn, thế là đủ", Holmes trả lời,"à quên, ông không nói với ai về biến cố này chứ?" - tôi không nói một lời nào. - Tốt. Giờ đây chúng ta đi dạo chốc lát ngoài sân. Ba ô vuông màu vàng lấp lámh ánh sáng phía trên chúng tôi. - "ba chim của ông đều đang ở trong tổ" Holmes nói khi ngước lên. "Này chuyện gì xảy ra vậy?một trong ba người tỏ ra khá dao động. Đó là sinh viên ấn độ, anh ta đang đi lại trong phòng. - Tôi muốn được nhìn họ gần hơn một chút. - Dạ được. Mấy phòng đó nằm trong phần cổ xưa nhất của trường và thỉnh thoảng chúng tôi đưa khách tới đó tham quan. - Cần nhất là đừng có gọi tên- Holmes nói khi chùng tôi gõ cửa phòng Gi-ri. Một thanh niên to con, dong dỏng cao, mái tóc màu gai, mở cửa và ngỏ lời chúc mừng khi biết mục đích chuyến viếng thăm. Phòng anh không thiếu những di tích cổ xưa. Holmes bị thu hút mãnh liệt, khiến anh muốn vẽ lạ trên cuốn sổ tay; anh làm gãy một cây bút chì và hỏi mượn con dao nhíp để chuốt lại. Việc đó lại xảy ra trong phòng của người sinh viên ấn độ. Nhưng mưu toan lần thứ ba thất bại. Cánh cửa không mở và chúng tôi nhận được những lời kém nhã nhặn: - Tôi cóc cần biết các ông là ai! Đi chỗ khác mà coi! Tôi mắc học thi, các ông nghe rõ chưa? - Tôi cóc cần biết các ông là ai! Đi chỗ khác mà coi! Tôi mắc học thi, các ông nghe rõ chưa? - "Một người không vui tính" người hướng dẫn của chúng tôi nói, trong lúc xuống cầu thang. "Tất nhiên anh ta không biết tôi là người đã gõ cửa. Tuy nhiên anh ta cư xử bất lịch sự một cách đáng nghi ngờ" Câu trả lời của Holmes lại khá bất ngờ : - Ông có thể cho tôi biết chiều cao đích xác của anh ta không? Anh ta cao hơn người ấn độ nhưng lại thấp hơn Gi-ri, tôi nghĩ 1m70... - Điều đó rất quan trọng. Và giờ đây, thưa ông giám học, xin chúc ông một đêm tốt lành. Holmes nói. Người hướng dẫn của chúng tôi tỏ ra ngạc nhiên và rất thất vọng - Lẽ nào ông bỏ rơi tôi một cách đột ngột thế. Ngày mai thi rồi. Tối nay tôi buộc phải làm gì đó minh bạch và dứt khoát. Tôi không thể giữ nguyên kì thi nếu người ta đã đụng vào những bản in thử đó. -Hãy cứ giữ nguyên. Sáng mai tôi sẽ tớ đây thật sớm và chúng ta sẽ bàn lại vấn đề. Rất có thể là lúc đó tôi đã nắm được những yếu tố mới, khả dĩ giúp ông thoát khỏi cảnh ngộ này. Từ đây tới đó, ông đừng thay đổi gì cả. - Được lắm thưa ông Holmes. - ông cứ yên tâm. Tôi đem về hai cục hình chóp đen cùng những mẩu vỏ bút chì. Xin chào ông. Khi ra tới sân, chúng tôi quan sát những khung cửa sổ một lần nữa. Người ấn độ vẫn tiếp tục sải bước trong phòng. hai người kia thì không thấy. Khi ra tới đầu đường Holmes hỏi : -Anh Waston, một trò chơi ba người. Anh hãy chọn lựa đi! Ai? - Cái nhân vật thô bạo ở trên cao. Anh ta là người "có tiếng" hơn cả. Cái anh chàng ấn độ cũng khéo vờ vĩnh, tại sao anh ta lại cứ sải bước trong phòng. - Rất nhiều người đi bách bộ để học thuộc lòng. - Anh chàng đã nhìn chúng ta với thái độ chán ghét... - Nếu có một bọn người lạ đột nhập vào phòng anh vào buổi tối trước ngày thi, anh sẽ có thái độ thế nào? Cây viết chì, con dao nhíp, tất cả đều được hết. Duy chỉ có gã nọ là làm tôi suy nghĩ. - Ai? - Ba-ni, anh ta chơi trò gì? - Tôi có cảm tưởng là ông ta rất thật thà. - Cả tôi cũng thế. Và đó chính là điều khiến tôi phải suy nghĩ. Tại sao một người lương thiện như thế mà lại...? Đây là một cửa tiệm giấy bút lớn: Chúng ta tìm kiếm từ nơi này. Trong thành phố chỉ có 4 cửa tiệm giấy bút lớn. Holmes đưa những mẩu vỏ bút chì ra và hỏi mua thứ bút đó. Lần nào người ta cũng đưa ra thứ bút không giống như Holmes tìm kiếm. Bạn tôi nhún vai với vẻ nhẫn nhục, vui vẻ. - Không may rồi. Chúng ta chẳng đi tới đâu cả. 9h rồi bạn ơi. Sau bữa ăn tối muộn màng, Holmes không đả động gì tới vụ đó nữa. Tới 8h sáng, anh vào phòng tôi. - Tới giờ đi Saint-luc rồi. Anh có thể bỏ bữa điểm tâm không? - Được thôi. Có gì mới không? - Có - Anh đã rút ra được những kết luận? - Tôi đã giải quyết xong vấn đề. Tôi đã dậy lúc 6h sáng, làm việc cật lực trong 2 tiếng, đi bộ 8km để tìm một cái gì đó.Anh coi này. Trên lòng bàn tay Holmes có ba cái chóp nhỏ bằng đất đen sền sệt. - Hôm qua mới có 2 mà. - và sáng naythêm một cái nữa. Nơi xuất phát của cái thứ ba cũng là nơi xuất phát của hai cái kia. Chúng ta đi nào. Ông thầy đáng thương đang trong tâm trạng bồn chồn trong phòng ngủ của ông. Chỉ còn vài giờ nữa là cuộc thi bắt đầu và ông còn đang tự hỏi không biết nên giải thích tất cả hay là mặc cho kẻ phạm tội dự thi. Ông chạy ùa về phía Holmes: - Tôi sợ ông thối chí. Cuộc thi có tiến hành không? - Cứ tiến hành. - Nhưng tên vô lại đã... - Hắn sẽ không dự thi. - Ông đã biết hắn là ai? - Biết. Vì vụ này cần giữ kín nên chúng ta sẽ lập một "toà án" đặc biệt. Mong ông ngồi đây, Watson ngồi đây. Tôi ngồi vào ghế bành của ông chính giữa, chúng ta đủ oai nghiêm để làm một tâm hồn phạm tội sững người vì sợ hãi? Xin ông vui lòng gọi chuông Ba-ni vào phòng và xuýt té ngửa và ngạc nhiên ,hốt hoảng trước cảnh đó. Homles nói với Ba-ni: - Mong ông vui lòng đóng cánh cửa đó lại. Giờ đây ông hãy nói lại việc xảy ra hôm qua. Ba-ni tái mét tới tận chân tóc : - Tôi đã thưa tất cả rồi. - Ông không còn gì để nói thêm sao? - KHông thưa ông. - Trongtrường hợp này tôi phải gợi ra với ông vài ý kiến. Ngày hôm qua, khi ngồi trên chiếc ghế bành này ông cốt che giấu một cái gì đó có thể tiết lộ người đã vào phòng? Ba-ni tím ngắt mặt: -Không thưa ông. -"Đó chỉ là gợi ý" Holmes nói với giọng ngọt ngào. Tôi không có khả năng chứng minh điều đó. Nhưng có điều chắc chắn là ngay khi ông giám học vừa quay đi thì ông đã đưa người chốn trong phòng ngủ ra ngoài. Ba-ni liếm cặp môi khô: -KHông ai cả thưa ông. -A Thật đáng tiếc. Cho tới giờ phút này ông vẫn có thể nói ra sự thật, nhưng tôi biết là ông nói dối. Bộ mặt Ba-ni bộc lộ một thách thức buồn bã. - Không ai cả thưa ông. - Coi nào, ông Ba-ni. - KHông, không ai cả thưa ông. - Thôi được, ông hãy tới đứng gần bên cửa ra vào phòng ngủ. Bây giờ, ông giám học, tôi mong ông gọi chàng trai Gi-Ri xuống đây. Mộtlát sau, ông thầy cùng một sinh viên bước vào. Đó là một thanh niên đẹp trai, lực lưỡng, cao. Dáng đi linh hoạt, vuimắt và bộ mặt cởi mở. Cặp mắt xanh của anh chăm chú nhìn chúng tôi trước khi đặt lên Ba-ni với một dáng vẻ rụng rời. - "hãy đóng cửa lại", Holmes nói, "chúng ta hãy nói chuyện thẳng thắn với nhau. Chúng tôi muốn biết,làm thế nào mà ông một người trọng danh dự lại làm cái việc lầm lỗi như ngày hôm qua.? Chàng thanh niên chao đảo và ném lên Ba-ni một cái nhìn oán trách. - Không thưa ông Gi-ri. Tôi đã không nói gì hết !!!!. - Nhưng bây giờ thì ông đã nói rồi. trongmột lúc, , Giri giơ bàn tay lên thử chế ngự cảm xúc và bất thình lình anh ta quỳ xuống bên cạnh bàn, nức nở khóc. Holmes dịu dàng: - Coi nào, coi nào. Lỗi lầm là bản chất của con người. Có thể để tôi nói thay anh, nếu tôi lầm lẫn anh sẽ đính chính? "Thưa ông giám học, kể từ lúc ông nói rằng không có ai biết những bản in thử trong phòng ông thì vụ này làm cho tôi thích thú. Chúng ta gạt bỏ người thợ in và nếu muốn anh ta có thể chép ngay tại nhà mình. Tôi cũng loại bỏ người ấn độ:Nếu những bản in thử còn quấn thành cuộn thì anh ta không thể đoán ra được là gì. Một người tình cờ qua phòng ông và nhìn thấy bản in trên bàn, tôi cũng loại bỏ luôn. "Cái người vào đây phải là người đã biết trong này có bản in thử. Vì sao người ấy biết? Khi tôi tới gần bàn giấy của ông, tôi quan sát kĩ cái khung cửa sổ. Ông đã làm tôi cười khi ông nghĩ có ai vào bằng ngả đó. Giả thiết thật phi lí. Tôi đã tính cái chiều cao cần thiết mà người đó có thể đi ngang cửa nhà này và người ấy phải biết trước loại giấy tờ nào nằm trên bàn ông. Tôi cao hơn 1m80 và phải gắng sức tôi mới thấy xấp giấy trên bàn. Vậy, nếu một trong ba sinh viên của ông, người có thân hình thật cao là mục tiêu tìm kiếm. Tuy nhiên lúc đứng trong văn phòng tôi không rút ra được điều gì, nhưng ông đã mô tả với tôi rằng Gi-ri là một nhà vô địch chạy vượt rào và nhảy xa. Thế là tôi hiểu tất cả, chỉ cần tìm thêm một vài chứng cớ. "Chàng thanh niên này tập nhảy suốt buổi chiều trên sân thể thao. Anh trở về, mang theo đôi giày nhảy là thứ có gắn những mũi nhọn như ông thấy. Khi đi ngang qua cửa phòng ông, nhờ thân hình cao, anh ta đã nhìn thấy những bản in thử đó trên bàn, còn trên cánh cửa có chiếc chìa khoá bỏ quên. Một sự thôi thúc đã đẩy anh ta vào phòng và để xem coi đó có phải là đề thi ngày mai không? Nếu bắt gặp, anh ta sẽ nói rằng tới để hỏi ông gì đó. "khi thấy đó đúng là đề thi, anh đành chịu thua sự cám dỗ. Anh để đôi dày có gắn mũi nhọn lên bàn. Thế anh đã để cái gì lên cái ghế bành này?" -Đôi bao tay. "Anh đặt đôi găng tay lên thành ghế và anh đã lấy từng tờ để chép lại. anh nghĩ rằng ông thầy sẽ trở về qua ngả cửa chính và anh sẽ trông thấy. Thế nhưng ông ta lại trở về qua lối cửa nhỏ. Bất thình lình, anh nghe thấy tiếng của thầy đằng sau anh vội vàng quơ lấy đôi giày và bỏ trốn vào phòng ngủ, bỏ quên đôi găng tay. Vết khắc trên mặt bàn in nhẹ ở một bên, nhưng lại hằn rõ trong hướng đi vào phòng ngủ. Điều đó cho thấy thủ phạm đã chốn trong phòng. Đất bám chung quanh mũi nhọn vương lại trên bàn, và một mẩu đất thứ hai sút ra và rớt xuống trong phòng. Sáng nay tôi đã tới sân nhảy và thấy đầy thứ đất đen dính chắc này. ..... Kết thúc câu chuyện: Gi-ri hối hận đã viết một bức thư tự thú từ đêm hôm trước, anh ta đến Nam Phi làm việc trong một sở cảnh sát. |
|
CHÚC BẠN THƯ GIAN VUI VẺ TẠI HEHE.INFO.TM HƯỚNG DẪN ĐĂNG NHẠC TẠI ĐÂY | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Truyện trinh thám · Next Topic » |
| Track Topic · E-mail Topic |
5:29 AM Mar 14
|

© Diễn đàn phát triển bởi:Nguyễn Hữu Khu -::+::-Email: HeHe.Info.Tm@Gmail.Com và Các Thành Viên.. + Các tài liệu, hình ảnh, dữ liệu... đưa lên có bản quyền thuộc về chủ sở hữu. + -::+::- Hehe.info.tm -::+::- là một hệ thống mở, chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm về nội dung đăng tải do người dùng đưa lên. + Truy cập, sử dụng website này nghĩa là bạn đã chấp nhận Quy Định của Diễn đàn. + Khuyên sử dụng trình duyệt FireFox cho Forum này. + Ghi rõ "Nguồn tại: ::HeHe.InFo.Tm::" khi Bạn sử dụng thông tin từ Forum này. ► CỘNG ĐỒNG ZETABOARDS VIỆT NAM - HEHE.INFO.TM ◄ |






5:29 AM Mar 14